Sunday, August 8, 2010

Đi làng nghề săn hàng mỹ nghệ

Đi làng nghề
săn hàng mỹ nghệ

Đa dạng hàng mỹ nghệ

Hiện tại trong khu vực nội thành và các vùng lân cận như Bình Chánh, Long An, Bình Dương có tất cả 4 làng nghề lớn, trong đó làng gốm Hưng Định (Bình Dương) và sơn mài Tương Bình Hiệp đã tồn tại hơn 50 năm. Hai địa chỉ mới là làng lụa Bảo Gia Trang và mỹ nghệ VNV tập trung các sản phẩm từ tre hun khói, mỹ nghệ từ gốc cây cà phê.

Gốm sứ

Cách TP.HCM chừng 25 km, làng gốm Bình Dương bắt đầu từ xã Bình An (Bình Dương) qua Bình Hoà kéo dài đến suốt Hưng Định. Nơi đây tập trung hơn 100 lò gốm lớn nhỏ, khác nhau. So với cách đây chừng 7 năm, gốm Bình Dương đã có nhiều chuyển biến lớn, hơn 60% cửa hàng dựng bảng hiệu riêng; sản xuất tập trung; hộ kinh doanh cá thể rục rịch xây dựng showroom, mở cửa đón khách du lịch…

Sản phẩm trang trí nội thất chiếm đến 1/3 các sản phẩm gốm Bình Dương; đồ dành cho nhà bếp có nhiều kiểu dáng màu sắc mới. Hàng nội thất gốm sứ bao gồm các nhóm sản phẩm từ những mẫu tượng nhỏ, dáng thanh mảnh bằng đất nung trang trí trong vườn đến những khung tranh, tranh bằng gốm sứ có tráng men với nhiều mẫu mới, nội dung thể hiện theo các câu chuyện thần thoại Hy Lạp hoặc các câu chuyện về Đức Phật.

Gốm sứ Minh Long có bộ sản phẩm tượng nhỏ mặc trang phục 54 dân tộc, khá tinh xảo. Dạng hồ cá nhỏ trong nhà bằng nồi đất nung rất “mộc” được các tiệm Vương Hồng, Thuận Phát, Đại Phát…khai thác tối đa. Nhiều chậu nuôi cá nhỏ hình dáng như chiếc nồi đất, om đất trang trí bên trên miệng "nồi" hoa văn, vành lượn sóng khá đẹp.

Sản phẩm nhà bếp có nhiều dáng lạ như bộ đĩa hình lá, hình vuông theo tông màu lạnh. Thố đất để đựng các món xúp có thêm các dạng khác:elip,hình thoi…

Màu sắc của các loại gốm sứ cũng rất phong phú, đa dạng. Ông Tư Xương, một nghệ nhân gốm lâu đời ở Hưng Định, cho biết: “Do tính đa dạng của sản phẩm gốm nên màu sắc của sản phẩm phụ thuộc theo từng gu riêng của mỗi người. Ví dụ như ở phòng khách, cần sự trẻ trung vui nhộn thì sử dụng thiên về màu mạnh, nổi bật, kích thích thị giác. Nhà bếp thì nhiều người ưa tông xanh đậm, xanh lá sen…".

Tranh sơn mài, sơn dầu

Cách Hưng Định chừng 10km, làng nghề sơn mài Tương Bình Hiệp (Thủ Dầu Một, Bình Dương) chỉ còn khoảng 20 hộ hoạt động. Nhiều hộ kinh doanh như Việt Thành, Hùng Hương… dựng showroom như một cửa hàng đẹp mắt: không gian mua sắm đẹp, trang trí theo gu riêng, thiết kế website, buôn bán qua mạng.

Ngoài tranh sơn mài, sơn dầu, Tương Bình Hiệp đang đưa ra loạt sản phẩm mới: tranh sơn dầu nổi. Những hoạ tiết chính trên tranh được khắc nổi, tạo hiệu ứng sống động như xem trên ảnh không gian ba chiều. Doanh nghiệp Hùng Hương đang có bộ sản phẩm một đoàn bộ đội Việt Nam hành quân hoặc bộ tranh Ông hổ khắc nổi, giá khoảng 5 triệu đồng.

Dù vậy, Tương Bình Hiệp đang mất dần sức sống của làng nghề khi nhiều nơi đang thu hẹp không gian cho khu bày bán sản phẩm liên thông với nơi sản xuất để khách hàng vừa tham quan vừa xem nghệ nhân thực hiện. Chỉ còn chừng phân nửa số hộ kinh doanh lớn như Thanh Đào, Hùng Hương, Việt Thành… còn duy trì hoạt động này.

Làng nghề mới, nhiều sản phẩm mới

Làng nghề mới như Bảo Gia Trang hay VNV chỉ dừng ở mức thực hiện những nhóm nghề tương ứng với sản phẩm mình đang bán, sản xuất quy mô nhỏ, biểu diễn cho khách xem là chính. Bảo Gia Trang tập trung 5 nhóm nghề: dệt lụa, thổ cẩm, làm guốc, dệt chiếu và các sản phẩm mây tre lá khác. Hơn 60% hoạt động tập trung cho sản phẩm lụa và thổ cẩm. Lụa ở Bảo Gia Trang được nhập trực tiếp từ Đà Nẵng. Hai loại thổ cẩm đang được bày bán là thổ cẩm Chăm và Khơme. Bà Bích Ngọc, giám đốc Bảo Gia Trang, cho biết: "Trong kế hoạch, Bảo Gia Trang sẽ xây dựng một lò rượu nhỏ vì vùng Long An nổi tiếng với nghề nấu rượu, nhất là rượu Gò Đen".

Làng nghề VNV mới xây dựng xong hồi tháng 4.2002 có quy mô 1.500 m2 tại DakLak chuyên sản xuất các sản phẩm mỹ nghệ từ gốc cây cà phê.VNV cũng hỗ trợ kinh phí hơn 100 triệu để hoàn chỉnh quy trình sản xuất thổ cẩm Êđê tại DakLak. Tất cả các sản phẩm tập trung về showroom VNV tại TP.HCM ở số 111 Hai Bà Trưng, quận1. Nhóm sản phẩm thủ công mỹ nghệ từ gốc cây cà phê, ngoài hàng trang trí nội thất,còn có bình cắm hoa, gạt tàn, bộ bàn ghế, kệ…khá đẹp.

“Săn” hàng độc trong làng

Do có sự chuyển biến trong hoạt động sản xuất: xuất khẩu song song với phát triển thị trường nội địa nên gốm Hưng Định - Bình Dương, làng sơn mài Tương Bình Hiệp là địa chỉ được khá nhiều người thích “săn” hàng độc lui tới do nơi đây hay có nhiều mẫu hàng xuất khẩu còn dư. Hàng xuất khẩu thường được các đơn vị đặt hàng theo mẫu riêng, phải sử dụng khuôn đúc, tạo mẫu riêng và thường được làm dư từ 1 - 5 cái, tuỳ theo số lượng đặt hàng để phòng hờ trong những trường hợp hao hụt. Nhiều nhất vẫn là các mẫu hàng trang trí nội thất gia đình, các loại chậu gốm, tượng gốm.

Các đơn vị khác như Bảo Gia Trang,VNV dù ra đời muộn nhưng yếu tố thương hiệu được các đơn vị này chăm chút.

Ba loại thổ cẩm ở VNV và Bảo Gia Trang vô tình là ba thứ hàng độc mà cả hai đơn vị này đang đẩy mạnh hoạt động, do hiện tại hầu như thổ cẩm được dệt bằng tơ tự nhiên 100% không còn nữa. Thổ cẩm Chăm và Khơme dù hơi giống nhau về cách pha màu: sử dụng màu sắc sặc sỡ, hơi ngả đen nhưng hoa văn hoàn toàn khác nhau. Thổ cẩm Chăm nhẹ, mềm mại hơn thổ cẩm Khơme. Thổ cẩm Êđê mình mượt nhưng nặng tay, chú ý chọn gam màu rực rỡ, cách pha màu khá trẻ. Nhóm sản phẩm độc đáo nhất là tranh thổ cẩm đang được nhiều người chú ý. Nhưng kỹ thuật nhuộm màu tự nhiên bằng vỏ cây, các vật liệu thiên nhiên vẫn chưa được khôi phục.

Thanh Dy

Độc đáo làng nghề gốm cổ Bình Dương


Độc đáo làng nghề gốm cổ Bình Dương

Là một phần của vùng đất Gia Định xưa, Bình Dương gắn liền với lịch sử 300 Sài Gòn - Gia Định cùng những nét đặc trưng văn hoá độc đáo của vùng Nam Bộ.

Nhờ sự ưu đãi của thiên nhiên, vùng đất Bình Dương mưa thuận gió hoà, đất đai màu mỡ, thích hợp với các loại cây công nghiệp và cây ăn quả nên rất nổi tiếng với vườn cây trái Lái Thiêu thuộc 4 xã An Nhơn, An Thạnh, Bình Nhâm và Hưng Định.

Bên cạnh đó, Bình Dương từ xa xưa đã nổi tiếng là vùng đất có những làng nghề truyền thống đặc trưng. Dù trải qua nhiều thế kỷ, các làng nghề ấy vẫn giữ nguyên vẹn và luôn hấp dẫn những ai muốn khám phá tinh hoa của làng nghề cổ xưa này.

Gốm Bình Dương - Tình người và đất

Nói về gốm thì Bình Dương thuộc loại hàng đầu cả nước về số lượng lò và sản phẩm bán ra. Trong đó phần lớn là lò gốm cổ, vẫn giữ nguyên lối sản xuất theo phương pháp truyền thống hàng trăm năm qua.

Theo chân người hướng dẫn của Bảo tàng Bình Dương, chúng tôi đến thăm lò gốm Huỳnh Nguyên gần ngã ba Lò Chén, khu Chánh Nghĩa, Thị xã Thủ Dầu Một (TX.TDM). Trời đã đứng bóng nhưng các công nhân đang tranh thủ phơi hết số chén cho kịp nắng.

Tôi đến bên một người đang hì hục với đống đất dẻo mới nhào xong. Anh tên Thanh Quang, đã hơn 20 năm làm nghề gốm cổ ở Bình Dương. Thấy tôi ngạc nhiên nhìn đống đất dẻo và mềm đến lạ lùng, anh nói: "Đất này đã được lọc kỹ rồi, chỉ còn phần nhựa chính nên mới mềm và dẻo vậy. Từ đất này đem xoay ra chén thô luôn".

Nhìn từng động tác lấy tay đất bằng tay không của anh Quang, cứ nghĩ anh phải dùng một dụng cụ nào đó. Tay chọc thẳng vào gờ đất, bóc ra từng mảng lớn, đất dẻo như bột mì nhào nước vậy! Đưa tay quệt mồ hôi trên trán, anh nói tiếp: "Theo được nghề này cũng khó lắm, làm thì cực, giá bán thì thấp, mà nghe đâu còn sắp bị giải toả nữa. Anh em tui cứ làm cầm chừng chớ không biết mai mốt thế nào".

gom8.jpg

Bên ngoài lò gốm

gom5.jpg

Bên trong lò gốm

Nói vậy chứ khi tôi hỏi có định kiếm việc làm khác dễ sống hơn không thì anh lại mỉm cười: "Người ở đây quen nghề này rồi. Nhiều gia đình cả nhà đều làm, có người hơn 40 năm. Tuy cực nhưng bỏ nó không đành, vì đây là nghề của cha ông để lại, và nó như một phần trong cuộc sống của người dân ở đây. Cũng từ nó mà tui nuôi vợ nuôi con, hơn nữa cái mùi đất ăn sâu trong người mình rồi, không có nó nhớ lắm!".

Thế mới hiểu cái tình, cái "duyên nợ" của người Bình Dương với nghề gốm thế nào. Có lúc nhiều chủ lò phải chạy nợ khắp nơi để bù lỗ, nhưng rồi mọi chuyện cũng qua. Cái lò vẫn còn đó. Theo quan niệm của người làm nghề gốm, cái lò là tài sản quý giá nhất mà cha ông để lại, dù muốn dù không cũng phải giữ cho bằng được.

Bình Dương hiện có trên dưới 300 lò gốm truyền thống, nhưng thường mỗi lò có 3 - 4 người hùn vốn, vì chi phí hoạt động và tồn tại không phải ít. Thường mỗi lò có khoảng vài chục công nhân, lành nghề như anh Quang thì thu nhập 50 - 60 ngàn đồng/ngày, số khác thì 30 - 35 ngàn đồng, tuỳ theo số sản phẩm làm được.

Nổi tiếng nhất là lò gốm cổ Đại Hưng (hay còn gọi là lò lu Tương Bình Hiệp) ở ấp 1, xã Tương Bình Hiệp, TX.TDM với hơn 150 tuổi. Ở đây đặc biệt nổi tiếng sản xuất lu, một vật dụng rất quen thuộc với bà con vùng quê sông nước.

Lu, chậu hoa Đại Hưng không hoa mỹ, màu sắc rực rỡ như ta thường thấy. Vẫn tuân thủ quy trình sản xuất cổ xưa: xay đất, đắp khuôn, nung bằng củi trong những chiếc lò truyền thống... Tuy vậy chất lượng tốt, giá thành thấp phục vụ nhu cầu sử dụng của bà con nghèo vùng quê.

Chính từ những nỗ lực gìn giữ nét văn hoá truyền thống của mình, cuối năm 2006, lò lu Đại Hưng được UBND tỉnh Bình Dương công nhận là Di tích lịch sử cấp tỉnh. Ngoài ý nghĩa gìn giữ nét văn hoá đặc trưng, giáo dục thế hệ trẻ về một nghề truyền thống của địa phương, đây cũng là bằng chứng xác thực về cái tình của người Bình Dương với nghề gốm cổ này.

Tìm hướng đi cho làng nghề cổ

Cùng với làng nghề gốm, những sản phẩm sơn mài và khắc gỗ Bình Dương là mặt hàng xuất khẩu truyền thống mang lại hiệu quả kinh tế lớn cho tỉnh. Trung bình tăng 35 - 40%/năm, riêng năm 2007 kim ngạch xuất khẩu các mặt hàng này đạt 245 triệu USD. Tỉnh đã xác định đây là những mặt hàng chủ lực và rất quan tâm đến vai trò của các làng nghề, vì sản xuất thủ công, không phụ thuộc nguyên vật liệu ngoại nhập nên các làng nghề chủ động trong việc sản xuất và mang lại hiệu quả kinh tế cao.

Đặc biệt sản phẩm từ làng nghề truyền thống được du khách nước ngoại ưa chuộng vì đẹp, mang ý nghĩa văn hoá cao mà giá thành lại rẻ. Chính vì thế, sắp tới đây tỉnh cũng có những chính sách phù hợp nhằm phát huy tối đa thế mạnh làng nghề để trở thành những sản phẩm du lịch đặc biệt.
gom7.jpg

Phơi gốm trên mái nhà

gom6.jpg

Phơi chén trước khi nung

Theo Bà Nguyễn Thị Điền - giám đốc Sở Thương mại - Du lịch Bình Dương: "Sắp tới tỉnh sẽ có chính sách sắp xếp lại quy mô làng nghề, hỗ trợ xây dựng cơ sở hạ tầng tốt hơn nhằm thu hút khách du lịch trong và ngoài nước. Phối hợp với Hiệp hội làng nghề của tỉnh để đào tạo công nhân, xúc tiến thương mại và tìm kiếm thị trường... Bên cạnh đó, việc xây dựng thương hiệu, mở showroom giới thiệu và quảng bá sản phẩm là những bước mà tỉnh sẽ thực hiện để hỗ trợ làng nghề., Tuy nhiên việc sắp xếp, quy hoạch cũng dựa trên yếu tố bảo toàn nét văn hoá và sao cho phù hợp".

Những thông tin đó sẽ là niềm vui khôn xiết với những con người đang ngày đêm trăn trở với làng nghề. Có như vậy họ mới yên tâm theo đuổi và phát triển làng nghề, sản xuất ra những sản phẩm đẹp, độc đáo và có sức thu hút lớn trên thị trường.

Trong tương lai không xa, làng nghề truyền thống Bình Dương sẽ trở thành một điểm đến thú vị. Ngoài ý nghĩa mang lại hiệu quả kinh tế cho tỉnh, cải thiện đời sống người dân địa phương, đây còn là sự khẳng định giá trị văn hoá truyền thống của Bình Dương nói riêng cũng như cả vùng Đông Nam Bộ.

Làng gốm Tương Bình Hiệp


Về Bình Dương thương làng gốm Tương Bình Hiệp
KTNT - Sự chuyển mình mạnh mẽ của đô thị trẻ Bình Dương đã góp thêm một “cạnh” trong tam giác kinh tế trọng điểm phía Nam. Từ TP. Hồ Chí Minh “đua” về Bình Dương chỉ khoảng 30km. Vậy mà, có lẽ do “gần nhà xa ngõ” nên tôi cứ lần lữa mãi...

Đã từng bôn ba dọc dài đất nước, nhưng vùng đất cây lành trái ngọt ngay gần kề đã bị tôi “quên” không nhắc đến, mặc dù nơi đây là một trong những cửa ngõ xuôi về các tỉnh, thành Đông Nam Bộ. Có lẽ vì vậy nên khi chúng tôi hỏi thăm về những “cố nhân”, đạo diễn Hồ Nhân “gắt mắm tôm” om xòm: “Ông đúng là lạc hậu, giờ này mà còn hỏi thăm Chủ tịch Hồ Minh Phương, về hưu lâu lắm rồi. Anh Bảy Hiếu (nguyên Giám đốc Đài PTTH, chủ tịch Hội Nhà báo tỉnh Bình Dương) cũng đã nghỉ hưu, anh Phương - nguyên Chánh Văn phòng UBND cũng đã chuyển sang làm lãnh đạo cấp sở”. Tôi ngớ người, trách mình vô tình quá…

So với các tỉnh thành phía Nam, Bình Dương nổi lên là địa phương có hệ thống hạ tầng khá tốt, đặc biệt là hệ thống giao thông đường bộ hoành tráng và bề thế xếp hàng “vơ–đét”. Điều này hợp lôgic của địa phương tiên phong trong phương án đổi đất lấy hạ tầng. Không chỉ có vậy, Bình Dương còn giữ bên mình nhiều “mảng, mục” đáng tự hào khác: Địa phương có chương trình truyền hình kỹ thuật số mặt đất đầu tiên; có tháp ăng ten cao nhất nước; có đội bóng đá vô địch V-leage từng được phong tặng “mỹ danh” Chelsea Việt Nam. “Bề nổi” là thế, nhưng “bề chìm” cũng còn nhiều trăn trở. Trong đó, nỗi canh cánh về làng nghề Tương Bình Hiệp ám ảnh nhất.

“Sử sách còn ghi...”

Làng gốm Tương Bình Hiệp nổi tiếng đến mức nhà thơ Phạm Chu Sa từng tếu táo: “Làng nghề này nổi tiếng qua câu vè: Dưa La-cà Láng-nem Báng Tương Bình Hiệp!”. Biết chiến hữu “bịa chuyện”, nhưng chúng tôi vẫn háo hức ghé thăm làng nghề đã hình thành và phát triển cách đây hơn 200 năm.

Không chỉ chúng tôi, du khách nào từng ghé Tương Bình Hiệp đều thực sự ấn tượng với kỹ thuật sơn mài rất độc đáo: Thay vì dùng các chất liệu nền truyền thống như gỗ mít, MDF, vải “bế” nhiều lớp…, người dân nơi đây lại sử dụng chất liệu tre, lá làm “cốt”. Chuyện như đùa mà “hút hàng” đến độ, có nhiều nhà kinh doanh nước ngoài tìm đến “đòi” bao tiêu sản phẩm…

Anh Bùi Văn Thanh, một trong những người tiên phong cải tiến mẫu mã sản phẩm tâm sự: “Khi du nhập vào Việt Nam, kỹ thuật chế tác chỉ đơn giản là dùng sơn Ta (chiết xuất từ cây sơn nhiệt đới) phết lên bản gỗ làm phông nền và tô vẽ phong cảnh… Riết rồi nghề dạy nghề, tư duy chế tác cẩn trai, ốc ngày càng tinh xảo hơn với các bản phông cong (bình, lọ, chén, dĩa…)”.

Tổ sư Bồ Đề của nghề sơn mài là ông Trần Lương Công-nguyên Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc dưới thời vua Lê Nhân Tông. Do vậy, quy trình cơ bản vẫn tuân thủ các nguyên tắc tạo cốt thô theo “công nghệ” Trung Quốc: phủ sơn lót-cẩn chất liệu-phủ sơn bảo quản-mài phẳng. Trước đây, cốt sản phẩm sơn mài (bản tranh, khung xương, bình, lọ…) chủ đạo dạng phẳng (khung tranh) thường là gỗ, còn dạng cong nhiều khi phải “bế” bằng nhiều lớp vải. Quy trình “bế” vải rất công phu, thí dụ muốn có một vỏ bình sơn mài thô bằng vải nhiều lớp, trước hết phải tạo dáng bằng đất sét rồi phủ từng lớp vải liên kết với nhau bằng keo, sau đó phá bỏ lớp đất bên trong. Hiện nay, các sản phẩm sơn mài đã đa dạng chất liệu cốt: nhựa, tole, polyme, sợi thủy tinh, cùng với các chất liệu sơn ngoại nhập có thời gian thao tác và khô nhanh hơn và cũng có tuổi thọ… kém hơn, tất nhiên, giá thành cũng “đội” lên rất cao.

Sơn mài khảm tre


Nếu chỉ dùng tre nguyên liệu làm cốt nền thì không có gì đáng nói, làng nghề Tương Bình Hiệp tạo ấn tượng nhờ chất liệu cẩn khảm từ tre, nứa, vỏ cây thay cho trai ốc, vỏ trứng... truyền thống.

Hiện nay, những sản phẩm sơn mài cẩn tre, vỏ cây… của làng nghề này đã định hình, được thị trường trong và ngoài nước chấp nhận. Sản phẩm cũng đã có mặt ở những thị trường mỹ nghệ khó tính như: Mỹ, Pháp, Hà Lan. Đặc biệt, Italia đang thương thảo để độc quyền bao tiêu những sản phẩm sơn mài cẩn tre lá này. Mặc dù sơn mới có thời gian chờ khô nhanh hơn đồng nghĩa với thời gian chế tác nhanh hơn so với sơn truyền thống, nhưng đa phần các cơ sở nơi đây đều chấp nhận trung thành với chất liệu sơn truyền thống (cây sơn Nam Giang – Phú Thọ). Loại sơn này càng lâu năm càng bám chặt, không có hiện tượng bong tróc thường thấy ở các dạng sơn chiết xuất từ hạt điều.

Trong khuôn viên một cơ sở sản xuất sơn mài xuất khẩu, chúng tôi thực sự ấn tượng với những sản phẩm bình, khay chén… cẩn tre, lá từ nhỏ vừa tầm tay đến cao gấp rưỡi đầu người và tất cả đều đạt đến độ tinh xảo. Anh Sáu, chủ cơ sở tâm sự: “Tôi theo nghề gia truyền từ năm 11 tuổi, đến nay đã có thâm niên gần 50 năm tuổi nghề. Thành lập cơ sở sản xuất từ năm 2004 ngay trên đất tổ, vài chục lao động đã đồng tâm bám trụ với chúng tôi để có ngày hôm nay. Người có công, nghề chẳng phụ...”.

Mai mốt làng nghề...

Những ngày đầu năm 2008, đến thăm làng nghề Tương Bình Hiệp, chúng tôi lo âu vì sự vắng vẻ nơi đây. Lao động nặng nhọc nhưng thu nhập lại không cao, chưa kể các yếu tố “bản chất” của nền kinh tế thị trường: hàng giả, hàng nhái... khiến nhiều người không trụ được với nghề. Nhiều năm trước, nhà nhà, người người đua nhau mở cơ sở sản xuất sơn mài… Thương hiệu bị giảm sút, mất lòng tin từ phía khách hàng... khiến làng nghề lao đao. Theo các cao nhân trong làng, hiện số hộ kinh doanh chế tác 10 phần e chỉ còn 1 chí thú với nghề truyền thống.

Mong sao có thêm nhiều sự quan tâm để tạo sức bật cho một làng nghề truyền thống. Mơ ước là thế, bởi câu trả lời còn ở phía trước …

- Bình Dương phía Bắc giáp tỉnh Bình Phước, phía Nam giáp TP. Hồ Chí Minh, Tây giáp Tây Ninh, Đông giáp Đồng Nai.

- Cơ cấu hành chính gồm: Thị xã Thủ Dầu Một và 6 huyện: Bến Cát, Dầu Tiếng, Tân Uyên, Phú Giáo, Thuận An, Dĩ An.

- Từ TP. Hồ Chí Minh theo Quốc lộ 13 băng qua trạm thu phí đến ngã 3 Suối Giữa, quẹo vào con đường đất đỏ bạn sẽ tiếp cận với làng nghề sơn mài Tương Bình Hiệp. Làng thuộc xã Tương Bình Hiệp, cách trung tâm thị xã Thủ Dầu Một khoảng 7km về phía Bắc.


Phương Đình Nguyễn

Về làng gốm sứ Bình Dương

Về làng gốm sứ Bình Dương

Bài viết cập nhật lúc: 11:48 ngày 30/03/2009
Từ hòn đất vô tri, qua bàn tay nhào nặn của các nghệ nhân, những sản phẩm gốm sứ tiêu dùng đậm chất nghệ thuật đã ra đời...

Trong những năm qua, gốm sứ Bình Dương không những đã xuất ngoại để thu về nguồn lợi lớn, mà còn giải quyết việc làm cho hàng ngàn lao động tại địa phương.

Cùng với các làng nghề gốm sứ Bát tràng, Tràng An, Biên Hoà… gốm sứ Bình Dương cũng nổi tiếng trong và ngoài nước. Bình Dương hiện có gần 200 cơ sở làm nghề gốm sứ ở xã Thuận Giao, huyện Thuận An, huyện Tân Uyên… Tuy nhiên, gốm sứ Bình Dương đang tồn tại 2 thái cực trái ngược nhau. Một bên là hàng trăm cơ sổ gốm sứ truyền thống với các lò nung bằng củi, than đá, sản xuất theo phương pháp thủ công. Một bên, đại diện là gốm sứ Minh Long, với những ứng dụng máy móc, dây chuyền sản xuất hiện đại.

Việc bảo tồn một ngành nghề truyền thống và việc ứng dụng khoa học kỹ thuật tân thời để đưa gốm sứ Bình Dương vươn ra thị trường quốc tế cũng là một bài toán nan giải.

Nhằm tôn vinh giới thiệu một trong những nghề truyền thống có từ lâu đời và nổi tiếng đặc sắc của tỉnh Bình Dương; đồng thời khẳng định vị trí, tiềm năng của nghề gốm sứ trong định hướng phát triển kinh tế - xã hội của tỉnh Bình Dương hiện tại và tương lai, UBND tỉnh đang lên kế hoạch tổ chức Festival Gốm sứ 2010 vào tháng 9/2010.

Đây cũng là cơ sở, điều kiện hình thành Trung tâm bảo tồn gốm sứ Việt Nam sau này.

Cuối tuần qua, đi cùng với Sở Thông tin truyền thông khảo sát một số địa điểm để làm đề án cho “Festival gốm sứ Việt Nam - Bình Dương 2010”, PV Dân trí đã kịp ghi lại một số hình ảnh đẹp về nghề làm gốm sứ độc đáo tại địa phương này.

Cổng của một lò gốm thủ công được trang trí bằng những sản phẩm bằng gốm sứ lỗi, hỏng.
Quy trình làm gốm bắt đầu từ việc chọn mẫu đất.
Đất lên khuông
Mang bán thành phẩm đi phơi nắng
Lựa chọn, kiểm tra rất kỹ trước khi đưa nung.
Đưa vào lò nung
Lò nung kiểu cũ vẫn đun bằng củi, than đá.
Ra lò...
Những công nhân đang tô điểm cho những sản phẩm đã ra lò. Các làng nghề gốm sứ đã tạo công ăn việc làm cho hàng trăm lao động trong và ngoài địa phương.
Thành quả cuối cùng là những sản phẩm đẹp mê hồn...

... sẵn sàng cho những cơ hội xuất ngoại.

Công Quang - Thu Hà

Theo dantri.com.vn